Cứ dặn lòng


Cứ dặn lòng sẽ không qua nơi ấy
Nơi con đường có cây lá xanh tươi
Có hoa vàng nở khắp cả khung trời
Có sóng biển vui cười cùng cơn gió

Cứ dặn lòng trái tim mình khép ngỏ
Trang thơ tình cũng xoá bỏ từ đây
Những lời yêu lời nhớ của bao ngày
Cũng gói lại trả về ai tất cả

Cứ dặn lòng sẽ thành người sỏi đá
Không biết buồn không gục ngã vì đau
Không quặn lòng không mong đợi nôn nao
Và không hận không xôn xao tình khác

Cứ dặn lòng để tim đơn ca hát
Cứ lả lơi theo tiếng nhạc lời thơ
Cứ ngu ngơ không hiểu đến dại khờ
Trước tình đời cứ nhở nhơ buộc mở

Cứ định thế nhưng sao lòng trăng trở
Đầu óc quẩn quanh giữa"nhớ_thương"
Lòng chơi vơi khi tình cảm yếu mềm
Trái tim côi cứ lênh đênh"yêu_hận"

Rồi tự trách cuộc đời sao lận đận
Rồi trách mình mấy bận khổ vì yêu
Để con tim cứ mãi đớn đau nhiều
Làm bao đêm lòng hắt hiu mong nhớ

Chẳng có lẽ lòng ngực còn nhịp thở
Nên vẫn còn trăng trở chuyện yêu đương

Phạm Quỳnh Hải Yến