TÌNH LỠ


Cuối cùng thì hai đứa cũng mất nhau
Dẫu tiếc nuối cũng nghìn trùng xa cách
Em ngày xưa hay hờn và hay trách
Anh thật lòng nhưng mang nặng chữ "Tôi"

Hai đứa mình chẳng kết lại thành đôi,
Bởi tại ta gieo quá nhiều phép thử
Để giờ đây ngồi nhìn về quá khứ
Xót xa lòng khi ánh mắt chạm nhau.

Ngày xưa ơi, nỗi nhớ cứ dày sâu
Đã yêu thương sao chẳng ai chịu nói
Em chờ anh để rồi tim đau nhói
Anh ngại ngần sợ từ chối lại thôi.

Và thế là khoảng cách cứ xa xôi
Kéo hai đứa về hai miền xa vắng
Em và anh giữ riêng mình khoảng lặng
Nên suốt đời chẳng hiểu hết lòng nhau.

Có khi nào anh cảm thấy nhói đau
Khi cái "Tôi" đã chia mình hai ngả
Có chung đường cũng chỉ như người lạ
Lạc nhau rồi tiếc nuối cũng bằng không!

Mai Nguyễn